Thứ Bảy, ngày 20 tháng 7 năm 2013

MÙA HOA DÀNH DÀNH

NGUYỄN THÚY HẰNG

         
Thấm thoát đã nửa mùa xuân, mưa phùn gió bấc không còn, chỉ có nắng mới gió ấm phơi giữa đất trời. Thiên nhiên và cây cỏ thi nhau trổ hoa khoe sắc phơi màu. Giữa muôn hồng ngàn tía kia không biết có ai để ý tới loài hoa dành dành trắng ngần bình dị mọc ở nơi thôn dã mộc mạc làng quê ?

          Làng Thuận Vy quê tôi năm nào cũng thế, vào cuối tháng hai hoa dành dành bắt đầu nở, và tới trung tuần tháng ba thì khắp bờ ao ngõ xóm đã trắng xoá một màu thấm đẫm hương vị ngọt ngào quyến rũ. Hương dành dành như được chắt ra từ nắng gió, từ những hạt phù sa nâu đỏ cho ta cảm nhận được sự nồng ấm của đất trời, của tình người, tình cây cỏ nguyên sơ. Mùi hương dành dành thoang thoảng tựa mùi thơm của ngọc lan xen lẫn vị ngọt hải đường khiến cho các em bé thích thú rủ nhau đi bứt hoa mút mật. Và như lời hẹn ước, cứ đến độ giao mùa hoa dành dành lại bừng lên một màu trắng tinh khôi, mênh mông toả mùi hương dào dạt vào không gian trong suốt. ở mọi chốn trong làng, dành dành nở quanh bờ ao, bờ ruộng, bờ vườn dẫn lối đưa đường cho ong bay bướm lượn. Cuống hoa thon dài ôm ấp lấy đài hoa. Sáu cánh hoa hình bầu dục trắng muốt xoè ra hứng nắng. Lớp nhuỵ tròn màu vàng tươi tung phấn theo gió xuân. Trong làn gió nhẹ nhàng, bông hoa dành dành như những cánh bướm trời chao giữa màu xanh mướt mát, đậu lại trong lòng người sự ấm áp dịu dàng. Mầu hoa như thôi miên khi đêm về trăng sáng, mùi hương ngọt ngào như mật rót men say bao trái tim trai gái làng ngồi bên nhau tình tự. Đêm nằm nghe tiếng ếch râm ran gọi bạn, tiếng côn trùng ríu rít tình ca, giữa mùi hương kỳ diệu của hoa, lòng ta lại thầm ao ước mảnh trăng mỏng mảnh đầu tháng chóng được tròn đầy. Càng về khuya mùi hương dành dành càng đậm đà, đêm làng vườn như chìm trong cổ tích. Dưới ánh trăng mùa xuân lung linh huyền ảo, màu hoa gợi lên một cảm giác vừa trần tục vừa thanh thoát lạ kỳ. Màu hoa như tấm thảm trắng trong cổ tích lối đi về của ông bụt bà tiên đến với giấc mơ của bầy em nhỏ.
          Khi cây gạo khẳng khiu đã bắt đầu nhú lửa, đậu đỗ đã gieo xong, lúa đang mơn mởn thì con gái, hoa dành dành bừng nở rộ báo đất trời vào hội rằm tháng ba. Làng quê rộn ràng nghiêng ngả trong trống cờ kiệu võng, lọng vàng gác tía. Đám rước kiệu đi trên con đường làng hai bờ hoa trắng muốt dào dạt hương thơm. Mọi người trong làng già trẻ gái trai ai cũng hồ hởi vui tươi như cuộc sống chưa hề có ưu phiền lo lắng, và những vất vả nhọc nhằn. Tất cả như hoà nhập vào thế giới tâm linh của ngày lễ hội làng.
          Rồi tiếng cuốc bắt đầu khắc khoải, tiêng ve râm ran gọi những cơn mưa rào đầu hạ và trời cao có tiếng sấm đầu mùa, hoa dành dành chuyển mầu vàng thẫm, báo hiệu sự thai nghén của vụ quả bội thu. Lúc những cánh hoa cuối cùng rụng xuống để lại những chùm quả xanh non tươi tắn như vô vàn những ngón tay nhỏ xíu thẳng tắp tua tủa trên nền lá tươi mướt mát. Quả dành dành lớn lên trong hai mùa mưa nắng và chín đỏ vào những ngày đầu đông. Người làng hồ hởi vào mùa hái quả. Người quê gọi dành dành là cây chi tử, quả để cất ra hương dược quý nên hàng năm đã đem lại thu nhập không nhỏ cho làng.

          Từ một màu hoa khiêm nhường bình dị, dành dành đã lặng lẽ mang lại cho làng quê bao hạnh phúc ngọt ngào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét