NGUYỄN
THỊ MINH THUẬN
Nghĩ về Thuận Vy

Nào
tôi đã đến Thuận Vy
Mới
xem thơ đã thấy mê quá rồi
Thuận
Vy ơi, bãi đất bồi
Mà
tay ai vẽ lên ngời sắc xanh
Quanh
năm hoa trái trĩu cành
Hương
thơm nên ngọn gió lành cũng thơm
Hẳn
từ khi đặt cây ươm
Con
người một nắng hai sương nhọc nhằn
Người
nuôi dâu lá nuôi tằm
Vàng
ươm nong kén, tảo tần đôi tay
Hẳn
tình nơi ấy đắm say
Nên
thơ cứ đọng ngất ngây tùng chùm
Phải
đâu chỉ đẹp về vườn
Mà
là say tự tâm hồn người ơi
Hè
sang mùa quả chín rồi
Tôi
mong có một khoảng trời Thuận Vy
Ngỡ
ngàng giữa buổi chợ quê
Gặp
trong hương ổi Thuận Vy ngọt ngào
Lối
đi ngập bởi mưa rào
Thuận
Vy nơi ấy mùa nào nước lên
Cho
tôi làm một con thuyền
Mái
chèo khua tới quê vườn tôi mơ
Nhắn
ai, ai cứ đợi chờ
Mỗi
mùa quả, một mùa thơ ra đời
Yêu
mình lắm Thuận Vy ơi
Chưa
quen nhau đã nói lời yêu thương
NGÔ
QUÂN MIỆN
Đêm Thuận Vy
Ngõ
tối trong cành, đêm thở sâu
Phù
sa mát lịm, chớm hương ngâu
Rì
rào tiếng sống đang bồi tụ
Hay
tiến tằm vương trên lá dâu
Cây
thức trong vườn, cá quẫy ao
Nhà
nhà ngỏ cửa giữa đêm sao
Luống
cày yên tĩnh sau trăn trở
Nong
kén vàng thêm trong chiêm bao
Đất
thuận hay người vui thuận đây
Mà
trăm hoa trái bốn mùa sây
Có
gì bắt rễ trong sâu thẳm
Những
tấm lòng như mạch nước đầy
BĂNG
SƠN
Hẹn cùng Thuận Vy
 |
NV Băng Sơn |
Dòng
sông cong một vành nôi
Nuôi
lớn ngàn năm xanh Bách Thuận
Hồn
tôi đến từ khi chân chưa đến
Chân
đến rồi, hồn vẫn còn mơ
Tôi
muốn vít cành la đà mật quả
Bông
huệ nào thơm chợt bờ ao
Hoa
súng trắng hồng thấp thoáng những vì sao
Màu
của âm thanh rì rầm lan toả
Tiếng
của ấm no hạnh phúc ngọt ngào…
Hoa
ngâu thơm mơ hồ chưa tỏ
Hoa
ngâu thơm đọng một nhịp đàn bầu
Nghe
từ lòng người
Từ
lòng mình
Từ
lòng đất thẳm sâu…
Tôi
là cánh buồm trôi về Thuận Vy
Cùng
ngọn gió, cùng bờ dâu bãi chuối
Bến
Tân Đệ ngoài kia xin hãy đợi
Dùng
dằng này tôi có lỗi gì đâu!
Con
dế nào mập mạp lời thâu
Cho
mai sớm ong càng mê mải
Trong
lòng tôi Thuận Vy xanh mãi
Hẹn
còn ngày trở lại đắm say hơn.
NGUYỄN
THỊ THU VUI
(Thuận Vy)
Hương phù sa
Quê
em đất bãi Thuận Vy
Cây
vườn như cũng thầm thì đêm đêm
Đường
làng như dải lụa mềm
Mang
hương đi khắp mọi miền đó đây
Chiều
quê khói quyện mây bay
Ơn
người dựng nghiệp từ ngày xưa xa
Nhờ
người xới đất phù sa
Trồng
cây hái lá cho ta chăn tằm
Tay
mai tay cuốc quanh năm
Mỗi
hom dâu biếc mấy lần xới vun
Tay
ai pha cát trộn bùn
Mồ
hôi thấm ướt cả cồn dâu tơ
Cho
đời đẹp những ước mơ
Xanh
vàng trắng đỏ áng thơ muôn màu
Tình
em bát ngát dâu xanh
Để
em chia sẻ sắc màu quê hương
Nhớ
người dãi nắng dầm sương
Nụ
cười chớm nở đất vườn phì nhiêu
Quê
em sớm sớm chiều chiều
Hương
phù sa gợi bao điều mộng mơ.
BÙI
MẠNH CƯỜNG
Miền xanh
Nhớ
những ngày tôi về miền quê ấy
Nắng
tương tư trải mướt bãi dâu làng
Chùm
táo chín ngan ngát hương đồng nội
Ngâu
cũng vừa chớm nụ đón mùa sang.
Hiên
nhà ai óng ánh nén tơ vàng
Dáng
thôn nữ quay sa như cổ tích
Cái
liếc mắt để cả chiều xê dịch
Chút
hương vườn làm rối bước chân ai...
Những
cây bưởi mẹ trồng thời con gái
Hương
bây giờ toả trắng dưới vườn xưa
Chùm
nhãn mọng đong đưa màu đồng b•i
Vị
cỏ gừng nhắc mãi tuổi ngây thơ...
Một
miền xanh, cư trú của mộng mơ
Cứ
thầm thĩ như phù sa gọi hạt
Cả
hoa trái cũng rủ nhau ca hát
Hương
hết mình cho những giọt mồ hôi.